Người Mẹ Chín Người Con

Ban chiều Mẹ ngóng đợi đàn con
Chập chững làn hương khói toả tròn
Chín đọi phần cơm từng ấy đũa
Căn nhà lặng lẽ ngắm triền non.

Vào Thu Hạ ngã oải vai mòn
Kệ nắng mưa về giữ sắt son
Nhắn độ người xa miền khuất nẻo
Đoàn viên hội tụ uớc vuông tròn.

Lưng tròng đẫm lệ nối dài tuôn
Trắng chín vành khăn trải nỗi buồn
Nấc nghẹn ngày đêm mờ đáy mắt
Song tình mẫu tử Mẹ nào suôn.

Mầu xanh núi Cấm mẹ đang chờ
Xứ Quảng Thu Bồn đẹp giấc mơ
Đất Việt trời Nam thề quyết giữ
Non sông liệt sĩ vẫn tôn thờ.

Anh hùng bất diệt đã thành thơ
Máu nhuộm ngàn sao đỏ sắc cờ
Cõi Lạc Tiên rồng ta một khối
Ngân dài vọng mãi tiếng hò ơ!

Thanh Uyên

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.